dinh cao quyen luc

Truyện Đỉnh Cao Quyền Lực - Chương 510 với tiêu đề 'Hư tình giả ý' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Tiên Hiệp Hay; Kiếm Hiệp Hay; - Bí thư Liễu, anh thật là tuổi trẻ tài cao, về sau tôi và các đồng chí huyện Thụy Nguyên Đọc Truyện Đỉnh Cao Quyền Lực Full - Hoàn Thành của tác giả Mộng Nhập Hồng Hoang,chương dịch ra nhanh nhất và chất lượng nhất chỉ có duy nhất tại thichdoctruyen.com C719 - Chương 725: Cao thủ so chiêu. 5 năm trước. C718 - Chương 724: Phản kích. 5 năm trước. C717 - Chương 723 ADVERTISEMENT. Năm 2014, Ngọc Quyên theo chồng sang Mỹ định cư nhưng cuộc hôn nhân tan vỡ sau 3 năm. Để lo toan kinh tế và chăm sóc con, Ngọc Quyên vất vả bươn chải với nhiều nghề, kể cả việc đứng bán hàng giảm giá trong các trung tâm mua sắm.Đây là khoảng thời gian đầy thử thách hậu ly hôn của cựu siêu mẫu. Tổng hợp những MÀN SONG ĐẤU ĐỈNH CAO "ĐỐT CHÁY" SÂN KHẤU của các GIỌNG CA NHÍ TÀI NĂNG | THVL 🎻 Game Âm Nhạc là seri tổng hợp và giới thiệu TOP game 1. C ơ quan quyền lực nhà nước là gì?. Theo Điều 2 Hiến pháp 2013 đưa ra nội dung cụ thể như sau: "1. Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân.. 2.Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do Nhân dân làm chủ; tất cả quyền Site Uri De Dating Gratuite Din Elvetia. Đổng Thiên Bá nghiến răng- Con bà nó, con điếm thối tha này hạ cẳng cũng thâm thật, trực tiếp đá thẳng bào bộ phận trọng yếu của ông, nếu như ông không cho nó biết tay thì ông thề không mang họ Đổng Văn Siêu trầm giọng lên tiếng- Thiên Bá, không phải tôi nói cậu, nhưng cậu cũng quá nóng nảy rồi đấy. Cậu cũng không thử nghĩ xem, Liễu Kình Vũ là ai nào? Hắn là kẻ dám đánh cả Chủ tịch huyện đấy, bạn gái hắn có thể là gái ngoan hay sao? Hơn nữa cậu lại nghĩ thử xem, một cô gái xinh đẹp như vậy, có thể là một cô gái bình thường hay sao? Nhất là lúc Bí thư Thành ủy Vương Trung Sơn nhìn thấy cô ta ấy, lập tức tỏ thái độ hết lòng ủng hộ Liễu Kình Vũ, vì vậy tôi thấy, cô gái này tuyệt đối không phải một cô gái bình thường. Vì vậy tôi càng cho rằng ít nhất cậu cũng không nên đắc tội với cô gái này. Hơn nữa, còn phải sửa cái tật háo sắc này của cậu đi, nếu không sớm muộn gì cũng có ngày vì nó mà chịu Thiên Bá lập tức trở nên trầm mặc, sau đó đáp lại với giọng giận dữ- Vậy anh bảo chúng ta phải làm sao? Vốn anh nói, phải mượn vũ hội lần này để công kích Liễu Kình Vũ một đòn, nhưng cuối cùng không ngờ lại bị hắn làm cho bẽ mặt, ngay cả Chủ tịch Thành phố Lý và ông già nhà anh cũng đều ủng hộ bọn họ, phải chịu oan trận này, tôi thực không cam Văn Siêu bật cười rất nguy hiểm, nói- Chuyện này thì đơn giản, chúng ta không cần tham gia vũ hội này nữa, cứ để Liễu Kình Vũ muốn làm gì thì làm, giờ chúng ta lập tức quay về huyện Cảnh Lâm, tham gia hạng mục khu du lịch núi Thúy Bình, dùng hạng mục này để trừng trị Liễu Kình rồi, Trâu Văn Siêu thuật lại đơn giản một lần kế hoạch của mình cho Đổng Thiên Bá. Đổng Thiên Bá nghe xong ra sức gật đầu, gương mặt âm hiểm đáp- Hay, vậy chúng ta lập tức xuất phát. Lần này nhất định phải trừng trị Liễu Kình Vũ. Ít nhất cũng có thể khinh thường đó hai người liền bắt xe tới huyện Cảnh sảnh vũ hội, hai người khởi xướng vụ ồn ào đã rời đi, vì vậy mọi chuyện cũng nhanh chóng được ổn định. Đa số những người tới tham dự vũ hội đều là nam thanh nữ tú, mọi người đều rất hết mình. Trên sàn nhảy, mỗi nhóm nam nữ đều mặc sức thể hiện tuổi trẻ và sự cuồng nhiệt của hội bắt đầu, cũng là lúc Liễu Kình Vũ lại cảm thấy đau vì vũ hội mới chỉ vừa bắt đầu, hắn liền bị Tào Thục Tuệ kéo vào đám người trên sàn người vừa khiêu vũ, bàn tay trắng trẻo của Tào Thục Tuệ vừa vuốt ve phần da thịt ở eo Liễu Kình Vũ- Liễu ca, giữa anh và chị gái kia rốt cuộc là mối quan hệ thế nào vậy? Em thấy chị ta có vẻ để ý anh. Anh thấy đấy, chúng ta khiêu vũ với nhau mà chị ta cứ nhìn chằm chằm ấy, hình như chị ta rất muốn khiêu vũ với Kình Vũ cười giải thích- Anh và cô ấy là đồng nghiệp, tuyệt đối không có bất cứ mối quan hệ nào, Thục Tuệ, em không nên đoán mò như Thục Tuệ hừ một tiếng- Em tin anh mới hai người khiêu vũ với nhau, Tần Duệ Tiệp quả thực đã quan sát bọn họ. Trong lòng cô đã thầm hạ quyết tâm, cho dù có thế nào, cũng nhất định phải cướp lại Liễu Kình Vũ từ tay người phụ nữ kia. Bởi vì từ nhỏ tới giờ, chỉ cần cô muốn có được, đều chưa từng để vuột khỏi tay. Tuy rằng trong chuyện tình cảm, cô vẫn là một tờ giấy trắng, nhưng cô tin rằng, dựa vào trí tuệ và dung mạo xinh đẹp của mình, cô tuyệt đối sẽ không thua bất cứ ai. Đặc biệt là Tần Duệ Tiệp lại mang đầy địch ý với Tào Thục Tuệ, bởi vì Tào Thục Tuệ dám trực tiếp đụng chạm tới điều cô mẫn cảm nhất – tuổi tác. Cô muốn dùng sự thật rõ ràng để nói với Tào Thục Tuệ, rằng chị đây tuy nhiều tuổi hơn cô, nhưng năng lực của chị tuyệt đối cao hơn ấy, một anh chàng trẻ tuổi đẹp trai, ước chừng hai sáu, hai bảy tuổi cất bước tới trước mặt Tần Duệ Tiệp, phong độ mà rằng- Chào người đẹp, tôi là Cục phó Cục dân chính thành phố Khâu Thiên Hoa, không biết có vinh hạnh được mời cô nhảy cùng một bài hay không?Tần Duệ Tiệp giữ vẻ mặt bình tĩnh lắc đầu từ chối- Ngại quá Phó cục trưởng Khâu, tôi muốn yên tĩnh một Thiên Hoa đành khoan thai rời này, tại một góc cách Tần Duệ Tiệp không xa, có vài anh chàng trẻ tuổi đẹp trai đang thấp giọng trò chuyện với nhau. Họ đang đánh cược xem ai có thể mời Tần Duệ Tiệp khiêu vũ cùng được. Sau khi thống nhất quy định đánh cược, liền có một người dũng cảm đứng dậy tiến về phía Tần Duệ nhưng, đợi tới sau khi bài nhạc nền đầu tiên chấm dứt, tất cả mấy người đều hoàn toàn thất vọng, bởi vì không ai trong số bọn họ là không thất bại. Tới lúc ấy, sắc mặt của Tần Duệ Tiệp cũng ngày càng tốI lại, giống như băng sơn vậy, cũng không còn ai dám tới mời cô cùng khiêu vũ nữa. Những người tham gia vũ hội ngày hôm ấy liền tặng cho cô một biệt danh – Băng sơn mĩ nhưng, đợi tới khi khúc nhạc nền đầu tiên kết thúc, khi Liễu Kình Vũ và Tào Thục Tuệ quay lại chỗ ngồi của mình chuẩn bị nghỉ ngơi, lại xảy ra một cảnh tượng khiến tất cả đám đàn ông đều không thể tưởng tượng Kình Vũ và Tào Thục Tuệ vừa mới ngồi xuống, khúc nhạc nền thứ hai vừa nổi lên, “Băng sơn mĩ nữ” Tần Duệ Tiệp vẫn ngồi yên nãy giờ liền đứng dậy, cất bước đi về phía Liễu Kình Vũ. Sau đó băng sơn liền tan chảy, như hoa đào đua nở, yêu kiều xinh đẹp, mà giọng nói lại vô cùng dịu dàng quyến rũ- Liễu Kình Vũ, có thể mời anh nhảy cùng tôi một bài chứ?Đối với lời mời của mĩ nữ, Liễu Kình Vũ sao có thể từ chối cho được! Càng huống hồ người ta lại là Tần Duệ Tiệp, trước đó từng giải vây cho hắn và Tào Thục Tuệ. Vì vậy, Liễu Kình Vũ trực tiếp đứng dậy cười đáp- Được, rất vinh rồi, hắn nhìn Tào Thục Tuệ với ánh mắt đầy vẻ xin lỗi, đứng dậy bước vào sàn nhảy cùng Tần Duệ này, biểu hiện của Tần Duệ Tiệp khá mạnh dạn và phóng khoáng, cả người dán chặt vào người Liễu Kình Vũ, giữa họ gần như không còn khoảng cách nào. Điều này khiến Liễu Kình Vũ cảm thấy quả thực vừa hạnh phúc vừa khốn đây khi làm việc cùng nhau, Liễu Kình Vũ không hề có cảm giác gì cả, chỉ nghĩ rằng Tần Duệ Tiệp là một Phó bí thư, một nữ cán bộ rất có năng lực. Nhưng trên sàn nhảy hôm nay, khi ôm Tần Duệ Tiệp trong lòng, bộ ngực của cô dán chặt lên người Liễu Kình Vũ, mùi hương cơ thể xông thẳng vào mũi, khiến Liễu Kình Vũ cảm thấy cổ họng có phần khô nóng, nhất là mùi hương trên người Tần Duệ Tiệp quá thơm, quá mê người. Nhất là cảm nhận hai vật mềm mại, vô cùng hấp dẫn trước ngực đang không ngừng thay đổi hình dạng theo từng bước nhảy, đầu óc Liễu Kình Vũ bất giác hiện lên những liên tưởng miên man bất định. Điểm chí mạng chính là cảm giác nắm lấy bàn tay mềm mịn như ngọc, man mát của Tần Duệ Tiệp vô cùng dễ chịu. Vì vậy, cứ nhảy mãi nhảy mãi, Liễu Kình Vũ liền cảm thấy phần bụng dưới của mình bắt đầu nóng dần lên, bộ phận nào đó bắt đầu không ngoan ngoãn yên ấy, Tần Duệ Tiệp vẫn luôn tìm cách dụ dỗ Liễu Kình Vũ cũng cảm nhận được sự biến đổi của thân dưới Liễu Kình Vũ, gương mặt lập tức ửng hồng. Tuy rằng cô vẫn là xử nữ, nhưng dù sao cũng đã 25 tuổi, có rất nhiều chuyện trong lòng cô thừa hiểu. Cảm nhận được tự thay đổi của Liễu Kình Vũ, cô lập tức ý thức được rằng, Liễu Kình Vũ chắc chắn cũng có cảm giác với mình, khi cảm nhận được sự hưng phấn cũng có vài phần ngượng ngập, rốt cuộc hiện giờ cô cũng mới chỉ vừa có ấn tượng tốt về Liễu Kình Vũ mà thôi. Vì vậy, cô vội nhích người ra xa một chút, giảm sự tiếp xúc với Liễu Kình Duệ Tiệp vừa nhích người ra xa, Liễu Kình Vũ liền có vẻ không vui. Vốn dĩ hai người đang nép sát vào nhau, khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái, vô cùng hài lòng. Tần Duệ Tiệp vừa nhích người ra xa, hắn lập tức cảm thấy trống nhiên, trên sàn nhảy vẫn còn rất nhiều người khác, thỉnh thoảng cũng đụng phải người khác, những lúc như vậy, hai người sẽ lại ép sát vào nhau, kéo theo cảm giác thỏa mãn, dễ chịu. Trong cùng một khoảnh khác, trong lòng hai người lúc thì mâu thuẫn, lúc lại hạnh nhưng, cảm giác giữa Liễu Kình Vũ và Tần Duệ Tiệp cũng coi như rất tốt rồi. Tào Thục Tuệ đứng cách đó không xa theo dõi họ lại mang vẻ mặt lạnh như băng, cô nghiến chặt răng, hai bàn tay ngọc ngà không ngừng xé giấy ăn, xé một tờ làm đôi, rồi lại xé làm bốn, làm tám... xé mãi, xé mãi, giống như đang xé Liễu Kình Vũ và Tần Duệ Tiệp ra vậy. Vừa xé, Tào Thục Tuệ vừa thấp giọng lẩm bẩm- Đúng là một con hồ ly tinh, chỉ biết quyến rũ đàn ông. Hừ, bài sau nhất định không nhường anh ấy cho chị nhảy kết thúc, Liễu Kình Vũ và Tần Duệ Tiệp đều cảm thấy có chút lưu luyến không nỡ, nhưng lại không thể không trở về chỗ ngồi của Thục Tuệ lập tức ngồi xuống cạnh Liễu Kình Vũ, đôi tay mân mê phần da thịt bên hông Liễu Kình Vũ- Liễu ca, có phải người ta là mỹ nữ vô cùng xinh đẹp không? Có phải anh cảm thấy có phần quyến luyến hay không?Liễu Kình Vũ vội lắc đầu- Không không, sao anh có thể thấy quyến luyến được chứ, cũng chỉ là nhảy với nhau một bài thôi mà!Tuy rằng Liễu Kình Vũ là người vô cùng kỹ tính trong công việc, trước nay chưa từng dối trá, nhưng hắn cũng biết rõ, rằng khi đối mặt với Tào Thục Tuệ, nếu như cứ nói thật thì mình chắc chắn sẽ chết vậy, Tào Thục Tuệ cũng không chịu buông tha Liễu Kình Vũ. Tào Thục Tuệ nhéo mạnh vào eo Liễu Kình Vũ, cặp mày Liễu Kình Vũ lập tức nhíu chặt lại, lông mi khẽ run run, hai hàm răng cắn chặt, sau đó nói một câu- Thục Tuệ, em là cô gái xinh đẹp nhất trên đời này, sao em có thể thiếu tự tin vào bản thân như vậy được Hừ, đám đàn ông thối tha các anh đều là gặp đâu yêu đấy, khẩu thị tâm rồi, Tào Thục Tuệ đảo mắt, đứng dậy kéo cánh tay Liễu Kình Vũ- Liễu ca, em quyết định rồi, mỗi khúc nhạc ngày hôm nay chúng ta đều không thể rời khỏi nhau, em sẽ theo anh từ khúc đầu tới khúc là, ngày hôm ấy đã xảy ra một chuyện khiến tất cả mọi người có mặt tại vũ hội ngày hôm ấy đều chấn từ khi khúc nhạc thứ 3 nổi lên, Liễu Kình Vũ và Tào Thục Tuệ đã khiêu vũ tới khi vũ hội kết thúc. Suốt hai tiếng đồng hồ, hai người không hề rời khỏi sàn này của Tào Thục Tuệ khiến Tần Duệ Tiệp không thể ngờ được. Cô luôn đợi cơ hội được khiêu vũ với Liễu Kình Vũ ở khúc nhạc tiếp theo, nhưng lại không ngờ rằng Tào Thục Tuệ lại trực tiếp sắm vai nữ bá vương sàn nhảy’, điều này khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu, lại chẳng thể làm gì được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tào Thục Tuệ vừa khiêu vũ vừa không ngừng hướng ánh mắt thị uy về phía khi vũ hội kết thúc, Tào Thục Tuệ cũng lên máy bay quay về thành phố Yến Kinh ngay trong tối hôm ấy, bởi vì cô vẫn đang theo học tại Học viện quân sự, mà yêu cầu của trường quân đội thì luôn khá nghiêm khắc. Tuy nhiên, trước khi lên máy bay, cô ôm lấy cánh tay Liễu Kình Vũ, dịu dàng nói- Liễu ca, lúc em không ở bên cạnh anh, anh nhất định không được quyến rũ bất cứ người phụ nữ nào khác đâu đấy, nhất là con hồ ly tinh Tần Duệ Tiệp kia, nhất định phải tránh xa chị ta một chút. Nếu không em sẽ...Nói rồi, Tào Thục Tuệ làm động tác cắt, đồng thời ánh mắt lướt qua phía dưới của Liễu Kình Kình Vũ toát mồ hôi khi tiễn Tào Thục Tuệ, Liễu Kình Vũ lập tức bắt xe quay về thị trấn Quan Sơn. Nhưng Liễu Kình Vũ lại không hề biết rằng, lúc ấy Trâu Văn Siêu và Đổng Thiên Bá đã tới huyện Cảnh Lâm rồi, đồng thời cũng âm mưu một vụ lùm xùm quanh khu du lịch núi Thúy Bình. Tháng 7 nóng bức, ánh mặt trời như thiêu như đốt làm cho người ta hoảng sợ, chỉ cần động tay động chân một chút là cả người đổ mồ hôi như văn phòng làm việc của Chủ tịch thị trấn Quan Kình Vũ lẳng lặng ngồi ở trên ghế Chủ tịch thị trấn, trong lòng đang rối như tơ nay là ngày thứ hai sau khi hắn chính thức nhậm chức Chủ tịch thị trấn. Chiều hôm kia, hắn được Phó chủ nhiệm văn phòng của Ban tổ chức Huyện ủy huyện Cảnh Lâm – Lý Hữu Phúc đưa đến thị trấn Quan Sơn, buổi tối sau khi cùng ăn cơm với một số lãnh đạo thị trấn thì Lý Hữu Phúc liền đi suốt đêm về huyện giờ là 10h sáng, Liễu Kình Vũ đã ngồi trong phòng làm việc hơn hai tiếng đồng hồ rồi, nhưng một ngày một đêm cộng với hơn hai tiếng đồng hồ này, trong thị trấn không một ai đến báo cáo công tác với hắn, càng không có bất kỳ công văn hay tài liệu nào nộp đến, hắn giống như bị toàn bộ thị trấn Quan Sơn quên lãng, lại giống như một người vô hình, bị mọi người hoàn toàn bỏ qua Kình Vũ cau mày, hắn đang suy tư. Trong lòng hắn rất rõ, đây nhất định là động tác nhỏ của Bí thư Đảng ủy thị trấn Thạch Chấn Cường. Bởi vì hắn phát hiện, từ lúc mình được Lý Hữu Phúc đưa đến thị trấn nhậm chức, vị Bí thư Đảng ủy thị trấn này đã bắt đầu có vài phần khách khí với mình rồi, tạo chút uy thế phủ đầu. Trong bữa tiệc chào mừng hôm trước, ngoại trừ Phó bí thư Đảng ủy thị trấn Tần Duệ Tiệp đến nhậm chức trước mình một tháng đến chạm cốc với mình, những người khác thái độ tương đối “mờ ám”, không phải mời rượu lẫn nhau mà chính là mỗi người một chén đến mời Bí thư Thạch Chấn Cường. Thạch Chấn Cường thỉnh thoảng lại nhìn hắn như cười như không, tỏ rõ cho hắn thấy uy vọng của y ở trong thị Kình Vũ lẳng lặng ngồi ở trên ghế, đại não suy nghĩ rất nhanh, nhưng hắn nghĩ cả ngày cũng không hiểu được vì sao Bí thư Đảng ủy thị trấn Thạch Chấn Cường lại đối đầu với mình. Dựa theo lẽ thường mà nói, chính mình vừa mới đến nhận chức, không có khả năng nảy sinh bất cứ mâu thuẫn và xung đột nào với y. Nhưng Thạch Chấn Cường lại cố tình tạo uy thế phủ đầu với mình, y rốt cuộc là có dụng ý gì? Có mục đích gì?Ngay trong lúc Liễu Kình Vũ đang suy nghĩ về dụng ý của Thạch Chấn Cường thì Thạch Chấn Cường cũng đang nói chuyện về phòng làm việc của Thạch Chấn Cường, Phó chủ tịch thường vụ thị trấn, Đảng uỷ viên thị trấn Hồ Quang Viễn đang ngồi đối diện Thạch Chấn Cường, trên mặt lộ ra thần sắc vui sướng khi người khác gặp họa, nói với Thạch Chấn Cường- Bí thư Thạch, tôi thật không ngờ người được điều tới thị trấn lại là một thằng nhóc 22 tuổi chưa ráo máu đầu. Tôi thật sự rất buồn bực, hắn rốt cuộc có bối cảnh như thế nào mà mới 22 tuổi đã được lên làm Chủ tịch thị trấn, điều này cũng thực không tưởng. Không phải thằng nhãi này là con nhà quan hay là con nhà giàu mới nổi chứ? Bằng không sao trẻ như vậy đã lên được chức Chủ tịch thị trấn?Sắc mặt của Thạch Chấn Cường vô cùng bình tĩnh. Hồ Quang Viễn đương nhiên rất khó chịu với Liễu Kình Vũ, vì chính hắn đã đoạt mất ngai vàng Chủ tịch thị trấn vốn thuộc về y nên giờ đây đang muốn cho đối phương một bài học. Tuy rằng hai ngày nay Thạch Chấn Cường cũng đã tạo uy thế phủ đầu đối với Liễu Kình Vũ rồi, nhưng đối với thằng nhãi con này y cũng không dám nơi lỏng cảnh vì y từng có ý đồ tìm hiểu sơ yếu lý lịch của Liễu Kình Vũ, nhưng lại phát hiện ngoại trừ một bản sơ yếu lý lịch đơn giản, với thân phận của hắn là một Chủ tịch thị trấn nên y không thể tìm được bản lý lịch cụ thể hơn, điểm này là nguyên nhân chủ yếu khiến cho y có phần kiêng kị Liễu Kình Vũ. Tuy nhiên mặc dù là có chút kiêng kị nhưng lại không quá e ngại, bởi vì y là người của Chủ tịch huyện Tiết Văn Long. Mà Tiết Văn Long mặc dù là Chủ tịch huyện nhưng ông ta đã lăn lộn ở huyện Cảnh Lâm mấy chục năm, thế lực rắc rối khó lường, tân Bí thư huyện ủy Hạ Chính Đức tuy rằng nhậm chức gần một năm rồi nhưng lại bị Tiết Văn Long đàn áp gay gắt, có thể nói ở huyện Cảnh Lâm, Tiết Văn Long nhất ngôn cửu Chủ tịch huyện Tiết Văn Long làm chỗ dựa, Thạch Chấn Cường y không còn sợ một ai, huống chi là một thằng nhóc con 22 tuổi còn chưa ráo máu đầu Liễu Kình Vũ. Tuy vâỵ đối với dụng ý của Hồ Quang Viễn khi đến đây thì y cũng hiểu được, đơn giản chính là dò hỏi một chút về lai lịch của Liễu Kình Vũ để có thể lên kế hoạch bước tiếp theo. Về điểm này thì Thạch Chấn Cường tất nhiên là rất vui mừng và ủng hộ, y tuy rằng không trực tiếp ra tay với Liễu Kình Vũ, nhưng tìm được một lính hầu xung phong thì thử một chút thực lực của Liễu Kình Vũ cũng là rất Chấn Cường liền cười nói với Hồ Quang Viễn- Lão Hồ à, tôi đã xem qua sơ yếu lý lịch của Liễu Kình Vũ, người này tuyệt đối là một thanh niên thiên tài. Trên bản lý lịch của anh ta có viết, năm 14 tuổi thi đỗ đại học Thanh Hoa, trong 3 năm học xong chuyên ngành máy tính và thạc sĩ Quản trị kinh doanh, 17 tuổi vào quân đội, 5 năm sau, cũng chính là năm nay thì xuất ngũ. Cấp bậc khi xuất ngũ không ghi rõ, quá trình trước khi xuất ngũ cũng không ghi rõ, nhưng ông suy nghĩ một chút, anh ta vừa xuất ngũ đã được phân đến đây làm Chủ tịch thị trấn, điều này đã đủ chứng minh anh ta là người vô cùng lợi hại. Lão Hồ à, không nên xem thường người này, nếu không ông sẽ bị thua Chấn Cường vô cùng hiểu tính cách của Hồ Quang Viễn, người này là một người vô cùng ngang ngược, thích thể hiện mình, càng là nói ông ta không nên làm thì ông ta càng muốn xông pha nhiên, Thạch Chấn Cường vừa mới nói xong, Hồ Quang Viễn liền vỗ vỗ ngực nói- Bí thư Thạch, ngài cứ yên tâm, lão Hồ tôi tốt xấu gì cũng đã lăn lộn ở quan trường hơn 20 năm, những gì đã trải qua còn nhiều hơn gấp bội so với Liễu Kình Vũ, tôi chỉ muốn lĩnh giáo một chút xem thằng nhãi này rốt cuộc lợi hại như thế nào. Ồ, đúng rồi, Bí thư Thạch, tôi đã bảo cấp dưới chuyển hết toàn bộ văn kiện đến chỗ tôi, phía Liễu Kình Vũ một chút cũng không đưa, tôi muốn hắn rảnh rỗi đến bức bối cả người, sau khi cảm thấy không có ý nghĩa gì thì sẽ tự mình cuốn xéo Chấn Cường chỉ cười thản nhiên, cũng không tỏ thái độ gì, chỉ có điều nhắc nhở- Lão Hồ à, nhất định phải chú ý đến đoàn kết nội bộ. Dù sao thì đồng chí Liễu Kình Vũ cũng là Chủ tịch thị trấn, tuy rằng anh ta không có kinh nghiệm làm việc gì nhưng ông là đồng chí lão thành, phải giúp đỡ người trẻ tuổi Quang Viễn vừa nghe Thạch Chấn Cường nói như vậy liền hiểu được ý tứ của Thạch Chấn Cường, vội vàng nói- Bí thư Thạch, ngài cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ chú ý đoàn kết, hết sức trợ giúp đồng chí Liễu Kình Vũ giải quyết công xong, hai lão hồ ly nhìn nhau cười, không nói thêm lời nào văn phòng Chủ tịch thị Kình Vũ ngồi ở trên ghế, sau một thời gian ngắn ngồi suy nghĩ, sắc mặt đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Đối với tình cảnh ở thị trấn Quan Sơn bây giờ hắn sớm đã có tâm lý chuẩn bị, bởi vì trước khi tiến vào quan trường, cha hắn đã từng nói với hắn- Kình Vũ à, con thực sự muốn bước vào quan trường sao? Kỳ thật, đối với những biểu hiện của con ở trong quân đội, nếu ở lại thì tương lai khẳng định có nhiều đất dụng Kình Vũ nhớ rõ, lúc ấy nét mặt của mình vô cùng bình tĩnh nói với cha- Cha, con hiểu rất rõ lựa chọn của bản thân, bởi vì từ nhỏ con đã có mơ ước là phải làm quan, làm một vị quan đến lời thề và lý tưởng của mình, Liễu Kình Vũ không khỏi lộ ra một tia cười lạnh. Khó khăn này đã là gì? Thân là Đội trưởng Đại đội Nanh Sói, Liễu Kình Vũ mình khó khăn nào mà chưa từng gặp qua?Liễu Kình Vũ gạt những suy nghĩ lung tung trong đầu sang một bên, lấy ra một số tài liệu mình đã tìm được trên mạng cùng với bản đồ thị trấn Quan Sơn đặt ở trên bàn, cẩn thận nghiên cứu. Là Chủ tịch thị trấn Quan Sơn, tuy rằng hiện tại chính mình chỉ coi như một người tạm quyền, còn phải trải qua tuyển cử Hội đồng nhân dân, nhưng Liễu Kình Vũ đã coi mình là Chủ tịch thị trấn thực sự rồi. Những tài liệu về thị trấn Quan Sơn, trong ngày nhậm chức đầu tiên Liễu Kình Vũ đã bắt đầu nghiên cứu hết sức cẩn trấn Quan Sơn tổng cộng có 25 thôn ấp hành chính, toàn trấn có 8000 hộ, tổng nhân khẩu trên 31000 người, tổng diện tích 61,8km2, trong đó diện tích ruộng là hơn 28000 mẫu. Thị trấn Quan Sơn thuộc vùng núi, địa thế tương đối thấp, cách trấn khoảng 2km có đập nước Quan Sơn, chính là để điều tiết tình hình thủy lợi của thị trấn, nhưng bởi vì Quan Sơn nằm trong núi sâu, giao thông không thuận tiện, diện tích đất canh tác ít, cho nên dân chúng ở đây có cuộc sống vô cùng kham khổ, những gia đình bình thường muốn ăn một bữa thịt cũng chỉ có thể đợi đến ngày lễ khi nghiên cứu xong tài liệu, Liễu Kình Vũ cảm thấy trong lòng trĩu nặng, vừa cẩn thận nghiên cứu bản đồ vừa tự hỏi làm thế nào mới có thể dẫn dắt bà con thị trấn Quan Sơn tiến lên cuộc sống trung lưu hơn. Bởi vì theo Liễu Kình Vũ, thân là một vị Chủ tịch thị trấn, dẫn dắt bách tính hướng về cuộc sống giàu có no đủ chính là trách nhiệm của Chủ tịch thị chính vào lúc này, vầng thái dương ngoài cửa sổ nhanh chóng bị che khuất, tầng mây đen ùn ùn kéo đến nhanh như vạn mã, rất nhanh toàn bộ không trung Thị trấn Quan Sơn như bị vẩy mực, đen đến kinh người. Đang ngồi nghiên cứu tài liệu về thị trấn Quan Sơn, Liễu Kình Vũ cảm giác ánh sáng trước mắt lập tức tối sầm đi, không khỏi sửng sốt nhìn về phía sắc trời ngoài cửa sổ, sắc mặt liền trầm xuống. Hắn luôn cảm giác hai ngày nay không khí ở thị trấn Quan Sơn có chút u ám thê lương, độ ẩm trong không khí quá lớn, so với phòng tắm hơi còn mịt mù hơn. Nhớ tới chính mình vừa mới xem qua tài liệu về đập nước Quan Sơn, Liễu Kình Vũ chân mày lập tức nhíu đến đây, Liễu Kình Vũ lấy điện thoại ra bấm số điện thoại của Trần Thiên Kiệt, một người bạn học thời đại học đang công tác ở Cục khí tượng Yến Kinh, điện thoại vừa thông đã vào đề ngay- Thiên tài khí tượng học, cậu giúp tôi đoán trước một chút về tình hình thời tiết mấy ngày gần đây của Thị trấn Quan Sơn huyện Cảnh Lâm thành phố Thương Sơn tỉnh Bạch Thiên Kiệt cũng giống như Liễu Kình Vũ, đỗ đại học Thanh Hoa năm 14 tuổi, tuy rằng hai người đều học máy tính nhưng Trần Thiên Kiệt lại cảm thấy hứng thú với khí tượng học, sau khi học xong chuyên ngành của mình thì chuyển sang nghiên cứu mảng này, đối với việc dự đoán thời tiết vô cùng am hiểu, được Liễu Kình Vũ gọi là thiên tài khí tượng học. Hiện tại năm nay 22 tuổi cũng đã là cán bộ nòng cốt của Cục khí tượng thành phố Yến Kinh được điện thoại của Liễu Kình Vũ, Trần Thiên Kiệt cũng không nói thêm lời nào vô nghĩa, lập tức mở ảnh mây vệ tinh ra cẩn thận nghiên cứu một chút, sau đó nói với Liễu Kình Vũ- Ông anh Liễu, tình hình thời tiết của thị trấn Quan Sơn vô cùng phức tạp, nếu như theo tôi dự đoán thì thị trấn Quan Sơn cũng như toàn bộ huyện Cảnh Lâm trong vòng 3 ngày tới sẽ có mưa to. Nhưng tôi tuyên bố trước, xác suất cũng không phải rất cao, chỉ là có khả năng này mà thôi. Hơn nữa tôi tin tưởng đài khí tượng ở địa phương cậu nhất định sẽ đưa tin có thể có mưa bão cục bộ trong bản tin dự báo thời tiết, bởi vì lúc bọn họ dự báo nhất định sẽ dựa theo tình huống có xác suất cao Kình Vũ sau khi nghe xong thì trong lòng cả kinh. Tuy rằng Trần Thiên Kiệt nói việc toàn bộ huyện Cảnh Lâm trong vòng 3 ngày tới sẽ có mưa to xác suất rất thấp, nhưng hắn lại vô cùng rõ ràng, khi còn học đại học, khả năng dự đoán của Trần Thiên Kiệt đã không hề tầm thường, chỉ cần cậu ta cho rằng xác suất thấp thì gần như sẽ ứng nghiệm trở thành sự thật. Cho nên đối với những lời nói của Trần Thiên Kiệt, Liễu Kình Vũ vô cùng để tâm, lập tức liền lo lắng. Bởi vì hắn vô cùng rõ ràng, một khí toàn bộ huyện Cảnh Lâm đều có mưa to, như vậy đập nước Quan Sơn tất nhiên sẽ xuất hiện tình hình nguy hiểm. Nếu đập nước Quan Sơn xuất hiện tình hình nguy hiểm, một khi xuất hiện tình huống vỡ đê thì toàn bộ thị trấn Quan Sơn sẽ thành một vùng nước mênh mông, bà con sẽ bị tổn thất thê thảm và nghiêm đến đây, Liễu Kình Vũ cũng không ngồi yên nữa, lập tức cầm lấy điện thoại trên bàn bấm số của Bí thư Đảng ủy thị trấn Thạch Chấn Cường, trầm giọng nói- Bí thư Thạch, một người bạn học của tôi đang công tác tại Cục khí tượng Yến Kinh có nói thị trấn Quan Sơn chúng ta rất có thể sẽ có mưa to liên tục ba ngày, tôi thấy chúng ta nên bố trí họp một chút về tình hình phòng chống lũ lụt đập chứa Quan Sơn cũng như các đập ven bờ thị trấn. Thời điểm nhận được điện thoại của Liễu Kình Vũ, Thạch Chấn Cường đang chơi đánh bài trên máy tính, đang giành phần thắng nên rất hào hứng, nghe thấy Liễu Kình Vũ nói như vậy, tiện tay bấm vào trang web dự báo thời tiết huyện Cảnh Lâm, phát hiện chỉ có mưa to cục bộ, hơn nữa ngày mai và ngày kia chỉ là trời nhiều mây, Thạch Chấn Cường một tay dùng chuột thao tác ra bài, một tay cầm điện thoại nói- Tiểu Liễu à, tôi vừa xem dự báo thời tiết của huyện Cảnh Lâm, trên đó nói sẽ có mưa to cục bộ trong một thời gian ngắn, cũng không phải là ở thị trấn Quan Sơn chúng ta. Hơn nữa mưa to trong một thời gian ngắn cũng không tạo thành bất cứ uy hiếp nào đối với đập nước Quan Sơn, hoàn toàn không cần phải huy động đến chúng tôi. Đương nhiên thái độ tích cực làm việc của cậu khiến tôi vô cùng hài lòng, nhưng chúng ta làm việc nhất định phải chú ý đến cả chi phí, cho nên tôi thấy tổ chức một cuộc họp là không cần thiết. Lát nữa tôi sẽ gọi điện cho bộ phận quản lý cấp nước, nói họ chú ý một chút là được. Được rồi, tôi còn nhiều việc, cúp máy trước Chấn Cường nói xong liền ngắt điện thoại, trong lòng không hề coi trọng những lời nói của Liễu Kình Vũ. Đánh rắm cũng muốn điều động binh lực, thằng nhãi này thật không biết cao thấp. Đập nước Quan Sơn đã xây dựng mấy chục năm, mưa to kiểu gì chưa từng trải qua? Kể cả thực sự sẽ có mưa to ba ngày liên tiếp, tối đa cũng chỉ là làm ngập đập lớn mà thôi, có thể gây ra chuyện gì lớn? Người trẻ tuổi chính là vừa nghe tiếng gió đã bảo mưa, không có chủ kiến gì, nóng nảy kích động, thực không tiếng tút tút vang dài, Liễu Kình Vũ cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng buông điện thoại xuống. Hắn làm sao không nghe ra giọng điệu thiếu kiên nhẫn và ứng phó của Thạch Chấn Cường, Liễu Kình Vũ nhíu chặt hai hàng chân mày lại, trở nên trầm tư. Hắn đang nghĩ đến những hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra một khi đập nước Quan Sơn lâm vào tình hình nguy đến đây, Liễu Kình Vũ trong lòng tự nhủ chuyện này vô cùng quan trọng, mặc dù mình và lãnh đạo Huyện ủy ngay cả mặt mũi đều chưa từng gặp qua, nhưng cần phải hướng lãnh đạo Huyện ủy báo cáo một chút. Sau đó. Liễu Kình Vũ lập tức gọi điện thoại cho Bí thư Huyện ủy Hạ Chí Đức, nhưng điện thoại của ông ta không liên lạc được. Rơi vào đường cùng, Liễu Kình Vũ chỉ có thể gọi cho Chủ tịch Huyện Tiết Văn Long. Điện thoại rất nhanh được kết nối, Liễu Kình Vũ báo cáo tình hình cho Tiết Văn Long, Tiết Văn Long đã sớm nghe nói tin tức Liễu Kình Vũ đến thị trấn Quan Sơn làm Chủ tịch thị trấn, tuy nhiên trước đó Liễu Kình Vũ cũng không đến chỗ y báo cáo công tác, cho nên y đã sớm loại bỏ Liễu Kình Vũ ra khỏi vòng người của mình. Nghe Liễu Kình Vũ báo cáo bạn học của hắn nói huyện Cảnh Lâm sẽ có mưa to, trong lòng lập tức xếp Liễu Kình Vũ vào hàng ngũ không đáng tin cậy, chỉ có điều ứng phó nói- Ừ, tôi biết rồi. Tạm biệt!Nói xong liền trực tiếp cúp điện thoại, miệng còn càu nhàu- Bạn học của cậu bao nhiêu tuổi chứ? Lời hắn nói có thể tin sao? Có dự báo thời tiết chuẩn xác không? Bí thư Đảng ủy thị trấn còn chưa mở lời, cậu nói cái gì chứ. Thật sự là một chút quy củ đều không đang đọc truyện tại Một Đại đội trưởng đội đặc nhiệm tinh anh bậc nhất Trung Hoa khi bước chân vào chốn quan trường sẽ thế nào? Người từng vào sinh ra tử, đối mặt với hiểm nguy ngàn cân treo sợi tóc mà không hề chùn bước, khi đối mặt với những âm mưu... thâm độc chốn quan trường sẽ thế nào? Thỏa hiệp hay là đấu tranh đến cùng? Hắn quan niệm “Làm quan một lần, tạo phúc bốn phương”, trong từ điển của hắn không có từ “Thỏa hiệp”. Vậy thì với tính cách thẳng thắn quyết đoán, với nắm đấm mạnh mẽ cứng rắn của mình, hắn đã làm thế nào để sống sót và thăng tiến trong chốn đầy cạm bẫy, chông gai đó? Câu trả lời sẽ có trong bộ truyện Đỉnh Cao Quyền Lực của tác giả Mộng Nhập Hồng Hoang, mời các bạn theo dõi và ủng hộ. Nguồn Katsuji Nakazawa, “Xi Jinping’s path to greater power goes through Taiwan,” Nikkei Asia, 17/11/2022 Biên dịch Nguyễn Thị Kim Phụng Chủ tịch Trung Quốc đã không hé lộ cho Joe Biden về con đường trở thành lãnh tụ trọn đời’ của mình. Kể từ cuối tháng 10, nhiều công ty nước ngoài hoạt động tại Đài Loan đã bắt đầu chuẩn bị kế hoạch sơ tán trong trường hợp chiến tranh nổ ra. Cuộc tranh luận tại Đại hội toàn quốc Đảng Cộng sản Trung Quốc vừa bế mạc là phần lớn nguyên nhân dẫn đến xu hướng này. Chủ tịch Tập Cận Bình đã giành được nhiệm kỳ thứ ba với tư cách là nhà lãnh đạo tối cao, nhưng bóng ma chiến tranh vẫn còn lởn vởn đâu đó. Đó là vì Tập chưa đạt được mục tiêu lớn nhất của ông trở thành lãnh tụ trọn đời – dù ông đã đưa các đồng minh vào dàn lãnh đạo cấp cao và giành lấy quyền lực tối thượng. Các công ty nước ngoài giờ đây đang lo lắng liệu thống nhất với Đài Loan bằng vũ lực có trở thành một lựa chọn để thực hiện mục tiêu đó hay không. Thống nhất Đài Loan chắc chắn sẽ đưa Tập lên ngang hàng với Mao Trạch Đông về thành tích, và cho phép ông giành được nhiệm kỳ thứ tư tại đại hội toàn quốc tiếp theo của đảng, diễn ra vào năm 2027. Hơn nữa, giấc mơ phục hồi chức vụ chủ tịch đảng – mà Mao đã nắm giữ cho đến khi qua đời – cuối cùng có thể trở thành sự thật thông qua một cuộc sửa đổi điều lệ đảng quyết liệt hơn nữa trong 5 năm tới Bộ máy ra quyết định hàng đầu của Trung Quốc hiện đều là đồng minh của Tập Cận Bình. Ảnh của Yusuke Hinata Tập Cận Bình đã thể hiện rằng ông không có vấn đề gì với việc bỏ qua tính hợp lý kinh tế để theo đuổi “thịnh vượng chung.” Nhà lãnh đạo dường như không hề lo lắng trước tình cảnh suy thoái kinh tế mà các chính sách của ông đã gây ra. Cách tiếp cận cứng rắn này khiến mọi người tự hỏi liệu ông có tiếp tục hành động phi lý tính trong chính sách an ninh và tiến hành thống nhất với Đài Loan hay không. “Kể từ nửa cuối tháng 10, chúng tôi đã nhận được vô số câu hỏi từ trụ sở chính, về kế hoạch duy trì hoạt động kinh doanh của chúng tôi,” giám đốc điều hành một công ty nước ngoài tại Đài Loan cho biết. “Thật khó để hoàn thành bất kỳ công việc nào.” Các công ty nước ngoài hoạt động ở Trung Quốc đại lục cũng chia sẻ nỗi lo này, đặc biệt là ở tỉnh Phúc Kiến, ngay bên cạnh Eo biển Đài Loan. Liệu thống nhất với Đài Loan có xảy ra vào năm 2027? Không chỉ là thời điểm tổ chức đại hội toàn quốc tiếp theo của đảng, 2027 cũng là năm Trung Quốc kỷ niệm 100 năm thành lập quân đội. Nếu tồn tại nguy cơ chiến tranh, dù nhỏ đến đâu, các công ty đa quốc gia hoạt động ở cả hai bờ Eo biển Đài Loan sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài việc cẩn thận lập kế hoạch sơ tán và kế hoạch duy trì hoạt động kinh doanh. Trong một báo cáo trước đại hội toàn quốc hồi tháng trước, ngày 16/10, Tập tuyên bố rằng Trung Quốc “sẽ không bao giờ hứa hẹn từ bỏ việc sử dụng vũ lực” đối với Đài Loan. Đây là lần đầu tiên ông đề cập đến việc sử dụng vũ lực trong một báo cáo trước đại hội đảng. Dù ông cũng nói rằng Trung Quốc “sẽ tiếp tục phấn đấu vì sự thống nhất trong hòa bình với sự chân thành và nỗ lực cao nhất,” đoạn này đã không nhận được nhiều sự chú ý. Điều này cũng dễ hiểu, vì ông cứ nhắc đi nhắc lại về “an ninh” – gợi nhớ đến thời đại Mao Trạch Đông. Hơn nữa, toàn văn điều lệ đảng sửa đổi – được công bố bốn ngày sau đại hội – nói rằng Trung Quốc sẽ “kiên quyết phản đối và ngăn chặn những phần tử ly khai tìm kiếm độc lập cho Đài Loan’.” Ở Trung Quốc, điều lệ đảng được đặt trên hiến pháp của đất nước. Điều lệ đảng không chỉ ràng buộc tất cả các hành động của đảng mà còn ràng buộc cả các hành động của chính phủ Trung Quốc. Mối nguy đến từ bản sửa đổi lần này là bất kỳ hành động nào của Đảng Dân Tiến của Đài Loan đều có thể bị Bắc Kinh coi là một động thái hướng tới độc lập, và vì thế việc sử dụng vũ lực sẽ có lý do chính đáng. Tập Cận Bình và Joe Biden, hai người đàn ông đã từng đi công du cùng nhau trong sáu ngày, giờ đây đang vạch ra những lằn ranh đỏ và yêu cầu đối phương không được vượt qua chúng. © Reuters Giữa bối cảnh đầy căng thẳng, Tập và Tổng thống Mỹ Joe Biden đã có cuộc hội đàm trực tiếp đầu tiên tại Bali, Indonesia, vào thứ Hai ngày 14/11/2022. Trong cuộc họp kéo dài ba giờ, Tập nhấn mạnh với Biden rằng vấn đề Đài Loan là “lợi ích cốt lõi nhất trong các lợi ích cốt lõi của Trung Quốc” và là “cơ sở cho nền tảng chính trị của quan hệ Trung-Mỹ.” Ông nhấn mạnh đó là “lằn ranh đỏ đầu tiên không được phép vượt qua trong quan hệ Trung-Mỹ.” Biden sau đó nói với các phóng viên “Tôi không nghĩ rằng phía Trung Quốc sẽ có bất kỳ nỗ lực nào trong tương lai gần nhằm xâm chiếm Đài Loan.” Nhưng chẳng đời nào Tập lại tiết lộ cho Biden lộ trình thống nhất Đài Loan. Làm như vậy có nghĩa là từ bỏ một bí mật quốc gia, đồng thời làm mất uy lực của một vũ khí chính trị mà ông dự định sẽ sử dụng ở chính trường trong nước trong vòng 5 năm tới. Cuối cùng thì, liệu có một chiến dịch nào dành cho Đài Loan hay không, chỉ có một người biết, và đó chính là bản thân Tập. Trung Quốc từ lâu đã tuyên bố rằng vấn đề Đài Loan là công việc nội bộ của Trung Quốc. Nhưng sự thật còn hơn thế. Đó là công việc của riêng Tập, có liên quan mật thiết đến các trận chiến chính trị của ông. Đó là một trò chơi mà chính quyền Biden có rất ít hoặc thậm chí không có ảnh hưởng. Cuộc gặp ở Bali còn mang tính lịch sử vì nó đã chính thức chấm dứt những nỗ lực kéo dài hàng thập niên của Trung Quốc nhằm thiết lập “một quan hệ kiểu mới giữa các cường quốc” với Mỹ. Tập đã mơ ước và theo đuổi một mối quan hệ như vậy kể từ khi trở thành nhà lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc vào năm 2012. Một năm sau, ông đề xuất ý tưởng về việc hai cường quốc cùng lãnh đạo thế giới với Tổng thống Barack Obama. Joe Biden và Tập Cận Bình, 11 năm trước tại Bắc Kinh. © Tân Hoa Xã/Kyodo Năm 2011, Phó Chủ tịch Tập và Phó Tổng thống Biden đã đi công du cùng nhau và thiết lập mối quan hệ cá nhân thân thiết. Sau khi hội đàm với Tập, Biden và cháu gái Naomi đã thưởng thức bữa trưa tại Nhà hàng Yaoji Chaogan lâu đời, nằm gần Cổ Lâu, hay Tháp Trống, một khu phố cổ của thủ đô Bắc Kinh. Món ăn nổi bật trong thực đơn của nhà hàng là chaogan, một món ăn quen thuộc với những người dân Bắc Kinh bình thường, được chế biến bằng cách hầm gan và ruột heo. Tập đã đi cùng Biden trong phần lớn chuyến công du sáu ngày của ông tại Trung Quốc, gồm cả lúc đi thăm Thành Đô, ở tỉnh Tứ Xuyên phía tây nam đất nước. Bầu không khí khi đó rất thoải mái. Năm 2020, khi đã chắc chắn rằng Biden sẽ tiếp quản vị trí tổng thống Mỹ từ tay Donald Trump – một người khó đoán – Tập có lẽ đã cảm thấy nhẹ nhõm, vì nghĩ rằng mình biết rõ về Biden. Tuy nhiên, tương tự như việc bản thân Tập đã thay đổi, Biden cũng đã thay đổi hoàn toàn sau khi chuyển đến Nhà Trắng vào tháng 1/2021, áp dụng chính sách cứng rắn hơn với Trung Quốc so với những người tiền nhiệm. Tập biết rõ rằng giấc mơ về “quan hệ giữa các cường quốc” với một nước Mỹ của Biden là không thể. Ông thậm chí chẳng buồn đề cập đến nó trong cuộc họp ở Bali. Tập Cận Bình đã đổi hướng vào tháng 4 khi đề xuất Sáng kiến An ninh Toàn cầu trong bài phát biểu quan trọng được phát qua video tại lễ khai mạc hội nghị thường niên của Diễn đàn Bát Ngao về Châu Á ở tỉnh Hải Nam. Đề xuất hoành tráng, bao trùm toàn thế giới này gợi nhớ đến các đế chế Trung Quốc cổ đại, trải dài khắp nửa phía đông của lục địa Á-Âu, với các nước chư hầu vươn tới Thái Lan và Ấn Độ ngày nay. Cái gọi là sáng kiến an ninh của Tập cũng liên quan mật thiết đến chiến lược dần dần truyền bá sự hiện đại hóa kiểu Trung Quốc – vốn đã được nhấn mạnh tại đại hội đảng – như một mô hình phát triển cho phần còn lại của thế giới. Động thái này và nhiều động thái khác chủ yếu nhằm tăng cường quan hệ với các nước mới nổi và đang phát triển, đặc biệt là ở châu Á và châu Phi. Chúng cũng được liên kết với Sáng kiến Vành đai và Con đường do Trung Quốc lãnh đạo, kêu gọi tạo ra một vùng kinh tế lớn nối liền Trung Quốc và châu Âu bằng đường bộ và đường biển. Sau khi kết luận rằng Trung Quốc và Mỹ sẽ không sớm trở thành đối tác thân thiết, Tập đang cố gắng giành được sự hợp tác từ các nước mới nổi và đang phát triển. Máy bay của Bộ Tư lệnh Chiến khu Đông Bộ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc tiến hành các cuộc tập trận xung quanh Đài Loan vào ngày 7/8, vài ngày sau khi Chủ tịch Hạ viện Mỹ Nancy Pelosi đến thăm Đài Bắc. © Tân Hoa Xã/AP Không đời nào Biden – người đang buộc phải thắt chặt dòng chảy chất bán dẫn và các công nghệ tiên tiến khác sang Trung Quốc – sẽ đồng ý với đề xuất Sáng kiến An ninh Toàn cầu của Tập. Trong cuộc gặp ở Bali với Tập, Biden nói rằng ông không muốn chứng kiến sự phân tách kinh tế Mỹ-Trung. Nhưng chính trị quốc tế đang đi theo hướng ngược lại với câu nói của Biden. Cuộc gặp Biden-Tập đã kết thúc mà không có bất kỳ tiến triển nào trong việc thu hẹp những khác biệt sâu sắc về vấn đề Đài Loan. Các công ty nước ngoài hoạt động ở cả hai bờ Eo biển Đài Loan sẽ tiếp tục phải cập nhật các kế hoạch duy trì kinh doanh của họ. Việc Tập không thể trở thành “lãnh tụ trọn đời” tại đại hội toàn quốc vừa bế mạc đã tạo ra một sự mất cân bằng trong nền chính trị trong nước của Trung Quốc. Và nó là một vấn đề đe dọa an ninh thế giới. Cộng đồng thế giới không có lựa chọn nào khác ngoài việc tự chuẩn bị cho một cuộc khủng hoảng vĩnh viễn, mà bề ngoài là về vấn đề Đài Loan, chí ít là trong 5 năm tới. Katsuji Nakazawa là nhà báo và biên tập viên cấp cao của Nikkei, hiện sinh sống tại Tokyo. Ông đã dành bảy năm làm phóng viên thường trú ở Trung Quốc và sau đó trở thành trưởng văn phòng Trung Quốc. Ông đã nhận Giải Nhà báo Quốc tế Vaughn-Ueda năm 2014. Ngưu Kiến Quốc lúc này liền lập tức giận dữ nói- Đồng chí Tần Duệ Tiệp ạ, đồng chí còn trẻ, khi nhìn nhận vấn đề không thể chỉ nhìn bên ngoài được, nhất định phải hiểu được cái bản chất bên trong. Chúng ta không cần biết là Liễu Kình Vũ mỗi ngày có tới phòng làm việc hay không, chỉ cần dựa vào việc còn cả đống văn kiện trên bàn không xử lý mà lại chạy lên núi Thúy Bình thì chúng ta có thể nhận định rằng, Liễu Kình Vũ tuyệt đối là một cán bộ không làm việc đàng hoàng. Đảng và nhân dân giao phó chức vụ Chủ tịch thị trấn cho Liễu Kình Vũ là mong đồng chí ấy làm gì? Chẳng lẽ chính là cả ngày chạy lên du lịch núi Thúy Bình? Kết quả lại là tất cả những văn kiện dưới đây đều phê chuẩn chậm trễ sao? Chẳng lẽ đấy không phải là không đàng hoàng à?Trong khoảng thời gian ngắn Tần Duệ Tiệp á khẩu không nói được gì. Dù sao những chứng cứ hiện tại trước mắt vô cùng xác thực, cho dù là muốn nói đỡ một hai câu cho Liễu Kình Vũ thì cũng không được. Điều này làm cô vô cùng phiền muộn. Tần Duệ Diệp không phải kẻ ngốc, từ thái độ và phong cách làm việc của các vị Ủy viên thường trực trước mắt, cô trực tiếp đoán ra rằng, đây hoàn toàn là âm mưu do bọn Tiết Văn Long và Thạch Chấn Cường bày ra, mục đích là muốn tạt gáo nước bẩn lên đầu Liễu Kình Vũ, đặc biệt là lúc này khi Liễu Kình Vũ không có mặt ở đây. Nếu như mấy người này đưa ra kết luận ngay lúc này, đợi sau khi xử lý thì cho dù tới lúc Liễu Kình Vũ giải thích thì sợ rằng cũng không làm được chuyện gì rồi. Cần biết rằng, Liễu Kình Vũ lúc trước đã chịu một một hình phạt, nếu như lần này lại thêm nữa, chỉ sợ rằng tiền đồ phía trước của Liễu Kình Vũ sẽ tăm tối vô cùng. Trải qua một thời gian dài như vậy, Tần Duệ Diệp đã hoàn toàn hiểu rõ, Liễu Kình Vũ thật sự muốn làm những việc tốt cho người dân thị trấn Quan Sơn. Đối với một người làm quan tốt như thế này, mặc dù tuổi của Liễu Kình Vũ vẫn còn trẻ hơn mình nhưng lại rất mạnh mẽ, cô vô cùng đánh giá cao tính quyết đoán của này, Chủ tịch huyện Tiết Văn Long cũng lên tiếng- Ừ, đồng chí Ngưu Kiến Quốc nói không sai, cho dù là Liễu Kình Vũ bận cái gì đi chăng nữa, nhưng có một việc không thể quên chính cậu ấy là Chủ tịch thị trấn Quan Sơn. Cậu ấy muốn thông qua dự án núi Thúy Bình để thúc đẩy kinh tế thị trấn Quan Sơn đi lên, tâm lý này thì có thể hiểu được. Tuy nhiên, bản chất của việc thực hiện lại sai, hơn nữa cách làm tuyệt đối là không đàng hoàng. Việc này cần phải xử lý nghiêm khắc. Nếu như Chủ tịch thị trấn nào cũng giống như Liễu Kình Vũ, đều ngụy trang vì phát triển kinh tế mà bỏ bê công việc, Ủy ban Thị trấn chúng ta có nên hoạt động nữa hay không? Bỏ bê biết bao nhiêu là công việc như vậy thì ai là người phải chịu trách nhiệm? Tôi cho rằng nên…Tiết Văn Long chưa kịp nói xong thì nghe thấy có tiếng bước chân ở bên ngoài tiến vào. Cùng lúc, một âm thanh vang dội từ ngoài cửa truyền đến- Đồng chí Tiết Văn Long, tôi cho rằng ông bây giờ không nên vội vàng đưa ra kết luận. Dù sao đây cũng là vấn đề có liên quan đến Chủ tịch một thị trấn hơn ba mươi nghìn dân. Thái độ và thành tích làm việc của Liễu Kình Vũ đều rõ như ban ngày. Hơn nữa danh tiếng của cậu ấy trong lòng người dân thị trấn Quan Sơn cũng rất tốt. Nếu như ông vội vàng kết luận, ngộ nhỡ lại dẫn đến sự bất mãn của người dân thị trấn, hậu quả có thể là rất nghiêm trọng đấy. Chẳng lẽ ông quên là lần trước khi thị trấn Quan Sơn tổ chức Đại hội khen thưởng, người dân Quan Sơn đến đông chật cả sân Trụ sở thị trấn hay sao? Đồng chí Tiết Văn Long, phải biết rút kinh nghiệm chứ. Nói thêm là Liễu Kình Vũ là nhân vật chính ở đây mà còn chưa có mặt, có gì thì ông cũng nên gọi điện cho cậu ấy, gọi cậu ấy tới đây giải thích một chút chứ. Nếu như cậu ấy không giải thích được thì lúc đấy ông xử lý cậu ấy cũng chưa muộn âm thanh ngày càng gần, các ủy viên đứng phía sau đều lần lượt hướng ra ngoài, đứng ra phía ngoài cửa. Lúc này, Bí thư huyện ủy Hạ Chính Đức cùng với Chánh văn phòng huyện ủy Trần Phàm Vũ và Trưởng ban tổ chức Vương Chí Cường đi vào thấy Hạ Chính Đức đột nhiên xuất hiện, sắc mặt của Tiết Văn Long lập tức khó chịu. Y nhíu mày, dù thế nào cũng không thể ngờ, đúng lúc y chuẩn bị khởi xướng đề nghị xử lý Liễu Kình Vũ để hưởng thành quả của mình thì Hạ Chính Đức lại đột nhiên xuất hiện. Nếu như chỉ một người đến thì cũng được, đằng này lại đưa cả Vương Chí Cường cùng đến nữa, điều này làm y cảm thấy khó giải quyết chuyện này. Nhưng y cũng là một người lão luyện, y nắm chắc rằng cho dù Hạ Chính Đức có đến thì sự việc nhất định không thể kết thúc nhẹ nhàng được. Đảo mắt một vòng, y liền trầm giọng nói- Ừ, Bí thư Hạ nói cũng lý đấy chứ. Vừa lúc có cả đồng chí Vương Chí Cường cũng tới, nếu nói như vậy thì trước hết chúng ta tới phòng họp, đồng chí Thạch Chấn Cường gọi điện thoại cho Liễu Kình Vũ, bảo cậu ấy nhanh chóng tới phòng họp để giải thích chuyện này. Nếu như ở hạng mục núi Thúy Bình mà cậu ấy đạt được thành tích gì thì coi như cậu ấy bỏ bê công việc cũng có thể tha thứ và bỏ qua được. Nhưng nếu không có thành quả gì thì hành vi không làm tròn trách nhiệm như cậu ấy nhất định cần phải trừng phạt nghiêm khắc. Cho dù là cậu ấy vịn vào bất cứ lý do nào, nhưng việc để chất đống nhiều văn kiện như vậy vẫn là sự thật. Điều này là không thể chối cãi được. Hơn nữa đồng chí Chủ nhiệm ủy ban kỷ luật Ngưu Kiến Quốc cũng ở đây, dựa vào những điều luật liên quan thì hành vi của Liễu Kình Vũ có thể quy vào tội không làm tròn trách Kiến Quốc không chút do dự gật gật đầu nói- Đúng vậy, hoàn toàn có này, Tiết Văn Long cười nói với Hạ Chính Đức- Bí thư Hạ, ông thấy ý kiến của tôi thế nào?Lúc này, Hạ Chính Đức cũng nhìn thấy đống văn kiện trên bàn làm việc của Liễu Kình Vũ, khẽ nhíu mày. Tuy rằng ông ta có thể chắc chắn là Liễu Kình Vũ sẽ tuyệt đối không làm như vậy, nhưng chứng cứ trước mắt vô cùng xác thực, ông ta thật sự khó có thể bao che cho Liễu Kình Vũ được. Mà đề nghị của Tiết Văn Long cũng giúp cho hai bên có không gian hòa hoãn, ông ta cũng chỉ có thể đồng ý. Ông ta biết rằng, để có thể phá vỡ được thế cục này chỉ có Liễu Kình Vũ, bản thân có thể làm gì giúp hắn thì cũng đã làm hết rồi. Dù sao ông ta cũng là Bí thư huyện ủy, không thể vì một chuyện này mà bị Tiết Văn Long nắm thóp được, như vậy còn là mất nhiều hơn được. Cho nên, Hạ Chính Đức chỉ có thể gật đầu nói- Được, vậy thì theo ý kiến của Chủ tịch Tiết xong, liền cất bước tiến về phòng họp, mọi người bước theo này, Thạch Chấn Cường cũng lấy điện thoại ra gọi cho Liễu Kình nhanh được kết nối, nhưng Liễu Kình Vũ thở hổn hển, nói- Bí thư Thạch, tìm tôi có chuyện gì?Thạch Chấn Cường nói- Chủ tịch thị trấn Liễu, cậu đang ở đâu? Tại sao lại không ở phòng làm việc?Nghe Thạch Chấn Cường hỏi như vậy, Liễu Kình Vũ lập tức nói- Bí thư Thạch, ông cũng biết rồi mà, tôi đã nói trước với ông rồi, hiện nay mỗi ngày tôi đều lên núi Thúy Bình. Sao? Tìm tôi có chuyện gì vậy?Thạch Chấn Cường lạnh lùng nói- Một số lãnh đạo chủ chốt của Huyện đến thanh tra Thị trấn Quan Sơn, cậu mau quay về đi, trực tiếp đến phòng họp, tất cả mọi người đều đang chờ xong, Thạch Chấn Cường trực tiếp tắt điện thấy giọng điệu cứng rắn của Thạch Chấn Cường, Liễu Kình Vũ liền nhíu ra, lúc này Liễu Kình Vũ cũng đã vào đến sân trụ sở, bỏ xe đạp ra rồi đang thở hổn hển đi về phía phòng làm việc của mình. Tuy nhiên, cuộc điện thoại của Thạch Chấn Cường lại làm cho Liễu Kình Vũ thấy nghi ngờ, bởi vì lúc hắn vào đến sân ủy ban đã nhìn thấy xe của Hạ Chính Đức và xe của Tiết Văn Long đỗ ở trong sân. Hai người này đều đến thị trấn Quan Sơn có việc gì chứ? Mà sau khi nghe điện thoại của Thạch Chấn Cường, Liễu Kình Vũ liền hiểu ra ngay, mục đích hai người này đến đây có lẽ là có liên quan đến hắn, đặc biệt là những lời Thạch Chấn Cường vừa mới nói, Liễu Kình Vũ có thể cảm nhận được sự vui sướng khi người khác gặp họa trong ngữ khí của y. Vì thế có thể đoán chắc rằng, chuyện mà mọi người đang đợi hắn đến chắc chắn không phải là tốt đẹp gì. Cho nên, Liễu Kình Vũ thoáng do dự một chút, hắn cũng không làm theo lời của Thạch Chấn Cường là đến ngay phòng họp mà đi về phòng làm việc của hắn trước. Hắn muốn có thể nhanh chóng đem những bức ảnh chụp được trong động tiên đăng lên mạng để có thể tạo nên nền móng vững chắc kêu gọi đầu tư cho núi Thúy Bình. Còn việc các vị lãnh đạo huyện đang đợi thì không phải là vấn đề quan trọng nhất. Vì hắn tin rằng, Tiết Văn Long tới chắc rằng sẽ gây rắc rối cho hắn để trả thù chuyện lần trước, còn Hạ Chính Đức tới thì tuyệt đối là vì hắn. Có Hạ Chính Đức giúp đỡ, bản thân hắn vẫn còn có thể tạm thời hoàn thành việc cần nhất, sau đó mới tới chỗ Tiết Văn Long đọ nhiên khi nhìn thấy đống văn kiện trên bàn làm việc của mình thì sắc mặt hắn trầm xuống. Đặc biệt là khi Liễu Kình Vũ phát hiện ra đống bụi dày bao phủ đống văn kiện, hắn ngay lập tức hiểu ra vấn đề, sợ rằng lần này Tiêt Văn Long tới thanh tra không hề đơn giản như bề Kình Vũ là người chú ý đến từng chi tiết, bởi vì cha hắn thường nói “chi tiết quyết định thắng bại”, do vậy Liễu Kình Vũ chú ý đến từng chi tiết nhỏ. Lớp bụi trên đống văn kiện rõ ràng là có người cố ý sắp xếp, nếu không, trong quá trình chuyển nhiều văn kiện như thế đến văn phòng của hắn thì lớp bụi kia không thể còn được. Đặc biệt là hắn phát hiện ra có một văn kiện có vài dấu tay. Nhớ lại cuộc điện thoại ban nãy, Liễu Kình Vũ có dự cảm, chắc chắn hắn bị người khác hãm hại. Nghĩ tới đây, Liễu Kình Vũ cười nhạt, tạm thởi bỏ văn kiện xuống, lập tức mở máy tính, đăng toàn bộ ảnh trong thẻ nhớ lên mạng. Làm xong hắn mới đứng dậy, bước ra nhiên, Liễu Kình Vũ không ngờ là sau khi hắn nghe điện thoại của Thạch Chấn Cường xong, Thạch Chấn Cường liền nhận được điện thoại thông báo từ bảo vệ ủy ban nói rằng Liễu Kình Vũ đã trở về, sau đó có nhân viên gọi điện cho Thạch Chấn Cường nói là Liễu Kình Vũ đi về phòng làm việc trước. Sau khi nghe xong hai cuộc điện thoại, Thạch Chấn Cường khẽ cười thâm hiểm. Quay lại phòng họp, y nói với tất cả mọi người là đã gọi điện cho Liễu Kình Vũ bảo hắn về ngay, chắc là Liễu Kình Vũ cũng sắp về tới hiểm, đây thật sự là một chiêu cực kỳ nham hiểm! Nguy hiểm hơn là Thạch Chấn Cường đã chuẩn bị sẵn một âm mưu. Y đã quyết tâm hạ gục Liễu Kình Vũ, tuyệt đối không dừng lại.

dinh cao quyen luc